Tình yêu của các cụ già

Cuối đời mới tính chuyện yêu
Xem ra cụ cũng muốn liều một phen!

Biết đâu là nợ là duyên
Thôi thì… cũng chẳng mất tiền bán mua!

Rồi đời cứ thế đong đưa
Chợ chiều nhưng vẫn bán mua đắt hàng!

Bao nhiêu chiếc lá thu vàng
Không ngăn được cụ mơ màng cuộc yêu!

Tình đời đâu có bao nhiêu
Thoảng như đá ném ao bèo mà thôi!

Kể chi cá nước chim trời
Miễn sao có được đôi lời đò đưa…

Tưởng rằng là cụ ngây thơ
Nên làm ra vẻ để vờ được yêu

Nhưng đời chỉ có bấy nhiêu
Không yêu cũng phí, chẳng liều lại hay!

Nhắm mắt lại, đưa chân ngay!
Kẻo rồi lại tiếc những ngày ngồi không!...

Thơ chán đời buồn tình vì không có tiền

Tiền không có
Tình méo mó
Ngồi 1 xó
Nhìn con chó
Rồi hỏi nó :
Ê ê chó
Đọc gì đó?? 

Thơ chế đàn ông ế vợ

Ngồi buồn con mắt gật gà
Ước gì… có vợ để ta đỡ buồn.

Năm nay tuổi đã ngoài luồng
Tính ra đã trải qua mười mùa trăng

Tuổi này cũng sắp rụng răng
Nếu không lấy vợ ăn năn cả đời!

Bắc thang lên hỏi ông trời…
Hình như ông đã quên rồi duyên tôi.

Đời sao cay đắng quá thôi
Kiếm một cô vợ muốn lồi con ngươi!

Sớm hôm, hôm sớm khóc - cười…
Nghĩ mình phận bạc nên người chẳng thương.

Suốt đêm thao thức canh trường…
Người ta có vợ chung giường ấm êm
Còn mình mỗi tối buồn thêm
Cô phòng lạnh lẽo nằm rên một mình

Ngày mai đợi đến giờ linh
Làm mâm ngũ quả vào xin miếu bà

Lạy bà ... xì xụp... xì xà…
Cho con cô vợ đẫy đà tròn vo

Để cho hết cảnh nằm co
Đêm đêm hai đứa ngáy cho vui nhà

Thơ chế quần anh sứt chỉ đường tà

Quần anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh dở chứng bỏ nhà theo trai

Thành ra suốt mấy bữa nay
Anh mặc quần rách… loay hoay ngoài đường!

Em nào nhìn thấy mà thương
Sẵn qua vá hộ, lo luôn việc nhà

Nhà anh chả có mẹ già
Không con, không cái thế là khỏe re!

Anh chẳng hút xách, rượu chè
Đã cai cờ bạc, bỏ nghề đi hoang

Tuy rằng không được giàu sang
Nhưng có công việc nhì nhàng… đủ ăn

Ai muốn sửa túi, nâng khăn
Xin mời đăng ký để anh chọn nào

Mập, lùn, xấu … cũng chẳng sao
Miễn đừng mang thói trèo cao, tốt rồi!

(Sưu tầm)