Thơ chế về vẻ đẹp người con gái (đố tục giảng thanh)

Tạo Hoá sinh em phận nữ nhi,
Mẹ cha nuôi dạy đã nên thì.
Trong ngoài đường nét như đồ hoạ,
Trên dưới hình dung tựa áng thi.

Ngắm kỹ đi anh có đủ đầy,
Có đào chín mọng trĩu trên cây.
Có nguồn suối mát đêm trăng tỏ,
Có sợi tơ lòng toả ngất ngây!

Mắt đã ăn rồi hãy đến đi,
Là chơi hay thật có hề chi.
Tìm hoa hút mật nào ai cấm
Mở cửa buông then đố kẻ bì!

Em vẫn là em của sắc hương,
Của tình ân ái để anh vương.
Trăm năm hoà hợp cùng chung lối,
Một phút so le cũng tách đường.

Buồn nhớ làm chi để khổ đau,
Xem như một lượt bước qua cầu.
Tay sa thằng cặn càng nên chuốt,
Mắt dõi loài đêu phải cố chau.

Mạnh dạn lên đi, nó thế mà,
Của trời của đất, của chi ta?
Xuân Hương còn đó: trưa mùa hạ,
Xuân Diệu vừa qua: giữa ngã ba!

Em vẫn là em, chẳng mất đâu,
Vườn xuân ấp ủ suối tuôn trào.
Bầy chim chao lượn mong tìm đến
Lũ quạ sênh sang lại chúi vào...

Nếu dẫn lại xin đề rõ nguồn theo blog thơ chế

Thơ chế Ngày Phụ nữ mùng 8 tháng 3

Hôm qua mùng tám tháng ba
Vợ em phởn chí thi ca với đài

Đến tối lại thích so tài
Thách em đấu vật xem ai thua nào?

Thấy vợ ngẫu hứng lên cao
Sức trai bền chí em nào chịu thua

Nhưng  mà vẫn bị te tua
Liền giương cờ trắng.. rằng thua đầu hàng

Bấy giờ nàng mới nhẹ nhàng
Thì thầm nho nhỏ... thương chàng quá cơ

Giật mình...tỉnh giấc mơ trưa.

Về đi anh lần này chia tay thật

Về đi anh lần này chia tay thật
Chẳng giận hờn, đùa giỡn nữa đâu
Bởi yêu anh em đã quá u sầu
Cố níu kéo càng thêm đau khổ.

Em sẽ bảo lòng mình thôi đừng nhớ
An ủi mình chắc anh cũng sẽ quên
Những phút giây, kỷ niệm êm đềm
Thôi đã hết giờ trở thành dĩ vãng

Em bước đi lòng nghe chết lặng
Biết sau lưng anh dõi mắt theo nhìn
Thu đã về sao gió vẫn lặng im
Lá trên cành thôi không xào xạc…

Sóng lại thêm một lần xa bờ cát
Bến lại thêm một lần nữa đợi thuyền
Nhưng anh ơi chắc ta sẽ phải quên
Bởi ta xa... lần này ta xa thật!

Em nợ anh một cuộc tình đã mất
Chẳng thể nào trả lại được đâu anh
Anh về đi dừng mãi ngước mắt nhìn
Ánh mắt chẳng thể nào níu chân em quay lại

Lần này ta xa sẽ là mãi mãi
Không phải như thuyền như sóng đâu anh
Mong trái tim anh đừng quá yếu mềm
Uống thật nhiều rồi quên đi tất cả

Tình yêu em cũng chẳng hề dối trá
Khi trao anh một tiếng yêu đầu
Bởi khi xưa em đã ước thật nhiều
Được cùng anh xây nên hạnh phúc

Và giờ đây cuộc tình ta đã mất
Chẳng phải vì em mang tội dối lừa
Mà tình yêu nơi em đã phai mờ
Em xin lỗi, không dối lòng được nữa.

Bài thơ tình yêu buồn về chuyện chia tay

Thế là đủ rồi anh nhỉ
Những lỗi lầm còn nghĩa lí gì đâu
Có bao giờ anh nghĩ: Nếu đáng lẽ từ đầu
Chuyện sẽ thế này... mình nên biết trước!

Thế là đủ rồi những chuỗi ngày xuôi ngược
Bao nhiêu ngọt ngào không bù đắp được hờn ghen
Chuyện chúng mình vô tình thành thói quen
Như chiều xuống phố thắp đèn ngày một...

Thế là đủ rồi
Em với anh chẳng ai người thua cuộc
Chỉ là tình yêu bước trước mà mình còn thụt lại phía sau
Chỉ là cơn mưa ướt những nồng nàn còn chúng mình chưa thay kịp áo...

Thế là đủ rồi
Sau những ngày mưa sẽ là ngày tạnh ráo
Bản nhạc mùa thu đã chuyển thành khúc dạo
Có hạnh phúc nào rồi sẽ đợi chúng ta?

Em không hối hận về những chuyện đã qua
Gần để rồi xa không do tay mình chọn
Xem như cuộc đời cho mình chung một đoạn
Đến đây thôi... có lẽ cũng đủ rồi...

Em vẫn tin chắc rồi sẽ có một người
Yêu em hơn anh, lại khiến em mỉm cười
Em cũng tin chắc rồi sẽ có một người
Yêu anh hơn em chẳng rời xa anh nữa!