Hiển thị các bài đăng có nhãn Bài thơ tình yêu buồn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bài thơ tình yêu buồn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thơ đi ăn cưới người yêu cũ

Đi cưới người yêu cũ
Ko biết phải mặc gì
Thôi mặc so mi trắng
Na ná chồng em đi

Đi cưới người yêu cũ
Đúng ngày trời không mưa
Nuốt nước mắt vào họng
Nuốt mấy lần cho vừa

Nhìn em cười như thể
Chồng em là ta đây
Mắt hai người lấp lánh
Bỗng mắt ta hao gầy

Chú rể cài hoa ngực
Một bông lan trắng tinh
Mỗi ngực ta rất trống
Tính gào mà đành thinh

Người ta chúc mừng em
Trăm năm sẽ hạnh phúc
Ta nắm hai tay chặt
Muốn thình thịch lên ngực

Không lẽ ta đang ghen
Hay ích kỷ, hay buồn
Cảm xúc ta lẫn lộn
Trời ơi! Lệ muốn tuôn

Ta thấy thương em quá
Muốn tiến tới để hôn
Lên mắt, trán, môi nữa
Nhưng...sợ em vô hồn

Ta thấy bực chồng em
Cười gì mà lắm thế
Tay hắn nhìn phát ghét
Ôm em...sao không nhẹ

Đi cưới người yêu cũ
Chỉ muốn hùng hổ thôi
Muốn nắm tay để đấm
Vào ai đó cho rồi

Nhưng bỗng yêu trỗi dậy
Nhớ và thương bùng lên
Nhìn em mặc váy cưới
Ta ước là rể hiền

Hôm nay em đẹp lắm
Nhưng sẽ hạnh phúc hơn
Nếu ta đi bên cạnh
Lâu lâu ghé môi hôn

Đi cưới người yêu cũ
Bao ngọt đắng trong tim
Ta giấu yêu vào mắt
Mong em sẽ lần tim

Nào đâu em mải miết
Cười để làm cô dâu
Riết môi chồng chẳng nhớ
Ta đang điên và đau

Về đi anh lần này chia tay thật

Về đi anh lần này chia tay thật
Chẳng giận hờn, đùa giỡn nữa đâu
Bởi yêu anh em đã quá u sầu
Cố níu kéo càng thêm đau khổ.

Em sẽ bảo lòng mình thôi đừng nhớ
An ủi mình chắc anh cũng sẽ quên
Những phút giây, kỷ niệm êm đềm
Thôi đã hết giờ trở thành dĩ vãng

Em bước đi lòng nghe chết lặng
Biết sau lưng anh dõi mắt theo nhìn
Thu đã về sao gió vẫn lặng im
Lá trên cành thôi không xào xạc…

Sóng lại thêm một lần xa bờ cát
Bến lại thêm một lần nữa đợi thuyền
Nhưng anh ơi chắc ta sẽ phải quên
Bởi ta xa... lần này ta xa thật!

Em nợ anh một cuộc tình đã mất
Chẳng thể nào trả lại được đâu anh
Anh về đi dừng mãi ngước mắt nhìn
Ánh mắt chẳng thể nào níu chân em quay lại

Lần này ta xa sẽ là mãi mãi
Không phải như thuyền như sóng đâu anh
Mong trái tim anh đừng quá yếu mềm
Uống thật nhiều rồi quên đi tất cả

Tình yêu em cũng chẳng hề dối trá
Khi trao anh một tiếng yêu đầu
Bởi khi xưa em đã ước thật nhiều
Được cùng anh xây nên hạnh phúc

Và giờ đây cuộc tình ta đã mất
Chẳng phải vì em mang tội dối lừa
Mà tình yêu nơi em đã phai mờ
Em xin lỗi, không dối lòng được nữa.

Thì ra thế chỉ là trò mộng mị

Ngày đã hết ánh nắng chiều vụt tắt
Mắt hoàng hôn tím lịm cuối chân trời
Còn mình ta và nỗi buồn ở lại
Níu làm gì vụn vỡ mảnh sao rơi

Ta muốn khóc sao giọt buồn khô cứng
Hay bởi vì ta quen lắm... nỗi buồn
Từ lâu nuốt vào lòng giọt mặn
Dửng dưng cười... vì không thể buồn hơn!

Ta cứ ngỡ hồn ta liền vết sẹo
Huyễn hoặc mình trong lớp bụi thời gian
Ngây thơ quấn mong manh tơ nhện
Chắp lời vui câu hát nửa cung đàn

Thì ra thế chỉ là trò mộng mị
Xúc xắc vo tròn khấp khểnh những buồn vui
Ta ảo ảnh tìm một đời "tròn vị"
Nên mãi mộng du lơ lửng một kiếp người

Em muốn khóc thật nhiều trong đêm vắng

Bai tho tinh yeu hay 1
Em muốn khóc thật nhiều trong đêm vắng
Để vơi đi cay đắng và ưu phiền
Em muốn tìm một giấc ngủ bình yên
Không khắc khoải không vướng buồn tan tác

Em muốn là chim sơn ca vui hát
Trong nắng hồng ấm áp chuỗi ngày Xuân
Em muốn là hoa phượng vĩ bâng khuâng
Để anh ép bướm hoa trang lưu bút

Em muốn là cây viết tím màu mực
Trong tay anh uốn đẹp các lời thơ
Em muốn tình ta mãi không phai mờ
Như áng mây hững hờ bay trong gió

Em muốn dạo trong vườn thu lá đỏ
Không sương mù đọng ướt cỏ về đêm
Em muốn nghe lời tình tự êm đềm
Để ru ngủ... cho em quên sầu muộn 

(Chưa rõ tác giả)

Bài thơ nỗi niềm người đàn bà ly dị

Em ơi! chị kể em nghe
Mỗi khi tu hú gọi hè chị đau

Ngày xưa khi mới quen nhau
Chị thường mơ được làm dâu nhà người

Thế rồi năm tháng dần trôi
Cánh chim bạt gió phương trời còn xa
Phượng hồng bao lượt trổ hoa
Thư đi nhạn đến vẫn là biệt tăm

Một ngày tin chốn xa xăm
Người xưa đã khép cửa lòng vì ai

Mẹ thường khuyên sớm khuyên mai
Sắc hoa mẹ cũng nhạt phai vì người

Đào - Mai - Hồng -Cúc vàng tươi
Tuổi xuân như đóa hoa đời trinh nguyên

Mẹ mong tìm một dâu hiền
Cậy người se kết phỉ nguyền từ đây
Từ ngày cách trở đường mây
Chị như chiếc lá tàn bay cuối mùa

Em ơi! Nghe não nùng chưa
Xuân qua đã biết bao mùa rồi chăng
.
Thế rồi chị cũng sang ngang
Ba mươi năm lẻ lo toan dãy đầy
Thân cò lặn lội thương thay
Phải chăng tạo hóa sắp bày trêu ngươi

Chị làm dâu chốn nhà người
Năm canh khắc khoải đầy vơi lạnh lùng
Đàn lòng lỗi nhịp sai cung
Chén thù chén tạc vẫy vùng khắp nơi

Lầu hoa năm bảy trò chơi
Thân ta cam phận lệ vơi lệ đầy.
Bướm xuân ngủ giữa ban ngày
Thời gian nào có ngừng quay bao giờ
.
Giận người - hóa bướm vào thơ
Cung thương từ ấy hững hờ giây oan

Nghìn đêm chị khóc ly tan
Em ơi! Duyên phận lỡ làng từ đây

Đường tơ đứt giữa chiều nay
Chị đi đường chị - người đi đường người
Cuối đời hạnh phúc buông lơi
Chị đi về phía đất trời thênh thang. . 

Chợ tình - người bán- chị mua

Bai tho tinh yeu buon 1
Hôm nay nắng ấm trời trong
Có con bướm trắng lượn vòng quanh sân

Bướm ơi - bướm hãy dừng chân
Đừng bay nghe chị một lần này thôi

Mai kia chị đã đi rồi
Nao nao chị thấy lòng hơi buồn buồn

Ngoài trời rả rích mưa tuôn
Mà trong hồn chị bồn chồn xót xa

Phong ba - bóng xế chiều tà
Phải đâu do chị sa đà tạo nên

Nỗi buồn ngày tháng không tên
Chị thương thân chị - đò duyên đổi dời

Màn đêm buông xuống dần trôi
Trái tim người ấy từng hồi khác xưa

Chị nào phải gái chanh chua
Vô tâm người đã dẫm bừa chân hoang

Thế là bình vỡ gương tan
Chị cam lỗi phận đá vàng từ đây

Một lần tỉnh - chín lần say
Đủ cho đời chị ... đắng cay thấm dần

Một chiều dạo phố dừng chân
Hồng - Lan- Đào - Cúc muôn phần sắc khoe

Xuân qua - tu hú gọi Hè
Vườn hoa lòng chị - mây che bốn mùa

Chợ tình - người bán- chị mua
Trái duyên lần nữa - quả chua cắn vào

Đường đời - chị lắm gian lao
Đường tình - chị cũng dạt dào sóng xô

Em ơi ! Nát một hồn thơ
Trái tim hồng chị đến giờ . . . còn đau

(Chữa rõ tác giả)

Bài thơ tình buồn

Viếng mộ người yêu nắng sắp tàn
Hoàng hôn xuống chậm bóng chiều tan
Hiu hiu gió thổi hồn cô lẻ
Mộ ngát xanh rêu cỏ phủ tràn.

Thắp nén tâm nhang nhớ vô vàn
Câu nào thay được lệ chứa chan
Tìm đâu kí ức người xa vắng
Cách trở âm dương sớm hoang tàn.

Cách trở đôi đường cách trở rồi
Sao còn luyến nhớ phút ly bôi
Hồn anh có hóa thành hoa bướm
Nép nhẹ bên em ủ mắt môi.

Thấm thoắt thời gian cũng đã trôi
Hai mươi năm ấy khó phai phôi
Chiều nay trong lòng đầy thương nhớ
Cúc tím em mang tím ngát trời.