Hiển thị các bài đăng có nhãn Những bài thơ lục bát hay nhất hiện nay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những bài thơ lục bát hay nhất hiện nay. Hiển thị tất cả bài đăng

Thơ chế quần anh sứt chỉ đường tà

Quần anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh dở chứng bỏ nhà theo trai

Thành ra suốt mấy bữa nay
Anh mặc quần rách… loay hoay ngoài đường!

Em nào nhìn thấy mà thương
Sẵn qua vá hộ, lo luôn việc nhà

Nhà anh chả có mẹ già
Không con, không cái thế là khỏe re!

Anh chẳng hút xách, rượu chè
Đã cai cờ bạc, bỏ nghề đi hoang

Tuy rằng không được giàu sang
Nhưng có công việc nhì nhàng… đủ ăn

Ai muốn sửa túi, nâng khăn
Xin mời đăng ký để anh chọn nào

Mập, lùn, xấu … cũng chẳng sao
Miễn đừng mang thói trèo cao, tốt rồi!

(Sưu tầm)

Một mình một biển một trời mênh mang

Chiều chiều ra ngóng mây bay
Xa xa lãng đãng hạc bay chao tình

Thương ai vò võ một mình
Để hồn thơ thẩn bến tình đợi ai

Trông hôm rồi lại trông mai
Thuyền ai bên sóng liêu trai mặc thuyền

Cớ chi mong ước thuyền quyên
Bến ai cứ đợi tàn duyên hỡi người

Đợi chi cho bến rã rời
Một mình một biển một trời mênh mang

Thơ chế về một giấc mơ tình không có thật

Cho dù em trốn đi đâu?
Anh vì hạnh phúc bao lâu cũng tìm

Cho dù em hóa thành chim
Anh thành tổ ấm lim dim đợi chờ

Vui chơi thỏa trí vườn thơ
Đêm về tổ ấm bất ngờ gặp anh

Cho dù em hóa bức tranh
Ngợi ca phong cảnh non xanh quê mình

Anh thành tia nắng bình minh
Tô vàng ruộng lúa trắng tinh đàn cò

Mơ một đám cưới thật to
Làng trên xóm dưới mổ bò chung vui

Tỉnh mộng xao xuyến bùi ngùi
Thì ra một giấc mơ vui thôi mà!!!

Cái thời em vẫn chân quê

"Biển xua câu hát vô duyên
Sóng xô trôi dạt con thuyền xa khơi"

Em cười - liếc xéo thế thôi
Vậy mà run rẩy nỗi tôi dại khờ
Vậy mà sóng sánh ước mơ
Ai hay người thích chơi trò ú tim

Sóng cồn ngập bãi cát mềm
Thương con còng gió giữa đêm trở về...
Cái thời em vẫn chân quê
Lời thề lưng lửng - tóc thề bay bay

Em cười - liếc xéo... ô hay
Thế thôi mộng đã tràn đầy thời tôi...

Lê Minh Dung

Khói tình ai thổi lên trời

Gió chiều tóc rối bay bay
Nắng nghiêng rụng xuống vai gầy ngày xưa

Ừ thì nắng ừ thì mưa
Lời ai thề hẹn mới vừa đâu đây

Bây giờ tóc đã sương phai
Chông chênh số phận trắng tay muộn phiền

Biển xua câu hát vô duyên
Sóng xô trôi dạt con thuyền xa khơi

Khói tình ai thổi lên trời
Cánh diều ướt đẫm mưa rơi lạc loài

Ai đi mang cả tiếng cười
Để ai trọn hết một đời tìm nhau

Trầu vàng không gặp duyên cau
Cô đơn lại cứ vin vào câu thơ

Thôi đừng đợi, thôi đừng chờ
Còn chăng ký ức một thời… nhớ - quên!

Trúc Linh Lan

Bao giờ trở lại ngày xưa

Bai thơ tinh yeu hay 4
Bao giờ trở lại ngày xưa
Cái ngày còn nhỏ nên chưa biết gì
Cái ngày bỏ túi viên bi
Đã cho em đấy - đôi khi lại đòi (*)
Bây giờ mình đã lớn rồi
"Nhớ ngày xưa cũng bồi hồi trong tim"
Ngày ấy ôi sao dịu êm
Vòng tay ấm áp - hai tim đập cùng
Cả trời đất cứ mung lung
Hai ta bỗng chốc hòa cùng trời mây
Ôi ! đời - đắm đuối mê say
Đến giờ nhớ mãi những ngày đã xa ...

Sao còn trở lại ngày xưa
Thời gian đi chẳng có chờ ai đâu
Giá ngày tuổi trẻ mới đầu
Thì tôi đã vội đến cầu duyên em!


Bài thơ nỗi niềm người đàn bà ly dị

Em ơi! chị kể em nghe
Mỗi khi tu hú gọi hè chị đau

Ngày xưa khi mới quen nhau
Chị thường mơ được làm dâu nhà người

Thế rồi năm tháng dần trôi
Cánh chim bạt gió phương trời còn xa
Phượng hồng bao lượt trổ hoa
Thư đi nhạn đến vẫn là biệt tăm

Một ngày tin chốn xa xăm
Người xưa đã khép cửa lòng vì ai

Mẹ thường khuyên sớm khuyên mai
Sắc hoa mẹ cũng nhạt phai vì người

Đào - Mai - Hồng -Cúc vàng tươi
Tuổi xuân như đóa hoa đời trinh nguyên

Mẹ mong tìm một dâu hiền
Cậy người se kết phỉ nguyền từ đây
Từ ngày cách trở đường mây
Chị như chiếc lá tàn bay cuối mùa

Em ơi! Nghe não nùng chưa
Xuân qua đã biết bao mùa rồi chăng
.
Thế rồi chị cũng sang ngang
Ba mươi năm lẻ lo toan dãy đầy
Thân cò lặn lội thương thay
Phải chăng tạo hóa sắp bày trêu ngươi

Chị làm dâu chốn nhà người
Năm canh khắc khoải đầy vơi lạnh lùng
Đàn lòng lỗi nhịp sai cung
Chén thù chén tạc vẫy vùng khắp nơi

Lầu hoa năm bảy trò chơi
Thân ta cam phận lệ vơi lệ đầy.
Bướm xuân ngủ giữa ban ngày
Thời gian nào có ngừng quay bao giờ
.
Giận người - hóa bướm vào thơ
Cung thương từ ấy hững hờ giây oan

Nghìn đêm chị khóc ly tan
Em ơi! Duyên phận lỡ làng từ đây

Đường tơ đứt giữa chiều nay
Chị đi đường chị - người đi đường người
Cuối đời hạnh phúc buông lơi
Chị đi về phía đất trời thênh thang. . 

Chợ tình - người bán- chị mua

Bai tho tinh yeu buon 1
Hôm nay nắng ấm trời trong
Có con bướm trắng lượn vòng quanh sân

Bướm ơi - bướm hãy dừng chân
Đừng bay nghe chị một lần này thôi

Mai kia chị đã đi rồi
Nao nao chị thấy lòng hơi buồn buồn

Ngoài trời rả rích mưa tuôn
Mà trong hồn chị bồn chồn xót xa

Phong ba - bóng xế chiều tà
Phải đâu do chị sa đà tạo nên

Nỗi buồn ngày tháng không tên
Chị thương thân chị - đò duyên đổi dời

Màn đêm buông xuống dần trôi
Trái tim người ấy từng hồi khác xưa

Chị nào phải gái chanh chua
Vô tâm người đã dẫm bừa chân hoang

Thế là bình vỡ gương tan
Chị cam lỗi phận đá vàng từ đây

Một lần tỉnh - chín lần say
Đủ cho đời chị ... đắng cay thấm dần

Một chiều dạo phố dừng chân
Hồng - Lan- Đào - Cúc muôn phần sắc khoe

Xuân qua - tu hú gọi Hè
Vườn hoa lòng chị - mây che bốn mùa

Chợ tình - người bán- chị mua
Trái duyên lần nữa - quả chua cắn vào

Đường đời - chị lắm gian lao
Đường tình - chị cũng dạt dào sóng xô

Em ơi ! Nát một hồn thơ
Trái tim hồng chị đến giờ . . . còn đau

(Chữa rõ tác giả)

Vô tình nhặt được mảnh thơ

Bai tho hay
Vô tình nhặt được mảnh thơ
Trên trời rơi xuống bây giờ còn đây

Hỏi ai tung hứng gió bay ?
Lạc vào nỗi nhớ vơi đầy ngẩn ngơ

Chỉ là một chút tứ thơ
Mà len vào cả giấc mơ ngọt ngào.

Tóc em hương sả như là gió ru

Sắc đào gói để mùa sau
Hoa xoan tím đã nhạt màu tháng năm

Tuổi xanh gửi lại xa xăm
Chỉ còn bạc phếch loang trong vách đời

Rêu phong chưa chạm mặt người
Mùa thương đã trả cho thời xuân qua

Bỗng nhiên nắng mới qua nhà
Tóc em hương sả như là gió ru

Mắt hường rót nắng tháng tư

Ta vừa hứng lấy trùng tu hồn mình.

Chu Minh Khôi

Bỗng dưng muốn nhớ một người

Bỗng dưng muốn nhớ một người
Muốn khao khát được trao lời yêu thương

Bỗng dưng sao lại vấn vương
Có là duyên nợ hay buồn nữa đây?

Bỗng dưng lại muốn tìm say
Để quên đi hết những ngày khổ đau

Bỗng dưng ai cột thêm sầu
Trăm ngàn nỗi nhớ tìm đâu mối lần?

Bỗng dưng muốn cánh tay nồng
Đã nhiều năm chẳng gối chồng với nhau

Bỗng dưng đêm lại qua mau
Ta còn chưa mộng người đâu mà tìm?

Bỗng dưng nghe nhói trong tim
Hỏi ta, ta thấy bóng em xa rồi

Bỗng dưng muốn thét nhớ người...!
Bỗng dưng muốn khóc cho vơi nỗi lòng...!

Nguyễn Thiên Thu

Có người rao bán trái tim

Có người rao bán trái tim
Có người lắm bạc mua tìm lả lơi
Có người đội giá lên trời
Có người mặc cả hét lời đỏ đen
Có người vàng lượng lấm lem
Có người gặt bão ướt nhèm đau thương

Một thương - hai nhớ - ba yêu

Một thương, hai nhớ, ba yêu
Bốn vò võ mộng, năm dìu dịu mơ
Sáu xa, bảy hẹn, tám chờ
Chín… mười… vượt hết bến bờ tìm nhau.

Thanh Trắc Nguyễn Văn

Mình đi qua hết bão bùng rồi em

Tho tinh yeu hay
Xe ôm nằm ế bên đường
Bỗng đâu gặp khách - người thương năm nào!
Thôi thì xếp lại nỗi đau
Mời em ngồi cạnh ôm vào ngày xưa.

Xe anh vượt nắng rồi mưa
Chở em vượt cả bốn mùa thời gian
Chở nhau qua cái lỡ làng
Thương em tuổi mộng sang ngang đắm đò…

Xe ôm anh chạy vẫn chờ
Rau mồng tơi ngọt bến bờ thủy chung
Kìa em nước mắt ngại ngùng
Mình đi qua hết bão bùng rồi em!

Thanh Trắc Nguyễn Văn

Đêm dài em đợi anh mong

Bai tho tinh yeu hay
Đêm dài em đợi anh mong
Mà sao bên ấy. . . cũng mênh mông buồn
Hợp tan âu  cũng lẽ thường
Nước mây rồi cũng cuối nguồn lẻ đôi

Bồng bềnh nước cuốn bèo trôi
Chỉ trong một thoáng tình trôi - cũng đành
Gần trong khoảnh khắc mong manh . . .
Xa nhau đếm nửa phần đời - đắng cay

Đi cho hết tháng năm dài
Duyên không phải buộc
Bỗng thành người dưng
Thương không trọn - nhớ không dừng
Tầng cây rung nhẹ
Động rừng thở than

Đêm trôi ngày cũng chẳng màng
Đi trong quạnh quẽ mà  tìm - đời nhau

Nửa hồn thương - nửa hồn đau
Ghép chung nỗi nhớ . . .
Người dưng cộng thành
Người dưng ơi hỡi người dưng . .


Thôi con cứ nhớ người mà con yêu

Tự nhiên em nhớ người dưng
Nhớ anh, em nhớ quá chừng, anh ơi!
Thương anh, em cãi ông trời
Mong ông đừng có giận người đang yêu

Em nhìn gió thổi hiu hiu
Em bảo: trời giỏi thì yêu đi nè
Ông trời ổng ngẩn tò te:
“Mặt mày mà đẹp, tao mê mày liền ”

Me rồi tao rủ lên tiên
Cho mày hết cái mặt điên nhớ người
Em cười khúc khích: Trời ơi!
Con thề chẳng dám yêu người như ông

Thà rằng con ở phòng không
Còn hơn con phải nhận ông là chồng
Sinh ra là phận má hồng
Ông thì lắm thiếp, con không có khờ

Trời bảo: ông thích nghe thơ
Chứ ông chẳng thích nằm mơ đâu à
Em nghe ông ấy cười khà
Thôi con cứ nhớ người mà con yêu.

Tình yêu như thể đi câu

Tình yêu như thể rút thăm,
Rút trúng thì sướng, rút nhầm thì đau.

Tình yêu như thể đi câu,
Anh nào chai mặt ngồi lâu mới tài.
Tình yêu như thể quan tài,
Mới lanh quanh ở bên ngoài đã run.
Tình yêu như thể dây thun,
Lúc co lúc giãn lúc thì đứt ngay.
Tình yêu như thể người say,
Lúc nào cũng tưởng đang bay trên trời.
Tình yêu như thể điểm mười,
Có học cho hết cả đời vẫn mong.
Tình yêu như thể đuôi công,
Trông thì đẹp đấy nhưng không ra gì.
Tình yêu như thể bánh mì,
Tây ta đều thích bởi vì nó ngon!
Tình yêu như thể thỏi son,
Sinh ra chỉ để làm mòn cái môi


Thôi đừng ngồi trách ca dao

Thôi đừng ngồi trách ca dao
Đò đưa mấy phận phận nào cũng đau

Mẹ xưa tát trắng miệng gầu
Múc thê lương múc âu sầu đổ đi

Ta còn thơ dại biết gì
Miếng quà tấm bánh nhiều khi vẫn đòi

Đắng lòng hát khúc đưa nôi
À ơi ngoan nhé cái thời trót mang

Cha đi gánh nước bên làng
Đò đầy sóng sánh buồn sang bên này

Ngậm ngùi ăn miếng trầu cay
Không dưng mẹ hỏi kiếp này buồn chi?

Câu thơ dở phố dở làng dở yêu

biết tìm đâu gió đâu mưa
biết tìm đâu cái ngày xưa bây giờ

phải là duyên nợ tình thơ
mà câu lục bát thẫn thờ cơn mê

mặc người nơi cánh đồng quê
mặc ta ngơ ngẩn chiều tê tái lòng

qua cầu lại thương dòng sông
khát con nước chỉ dám trông vào trời

vội chi tính bỏ cuộc chơi
để câu lục bát cho người sang trang

vội chi lỡ kiếp đa mang
câu thơ dở phố dở làng dở yêu

gánh gồng trong cuộc phiêu diêu
quẳng đi lăn lóc mọi điều buồn vui

dẫu tha thiết dẫu ngậm ngùi
tử sinh âu cũng mệnh trời số ta

chuông nào đánh chẳng ngân nga
phải chuông chùa tiếng mới nhòa khói mây

Yêu là nhung nhớ đắm chìm khổ đau

Yêu là hư tổn con tim
Yêu là nhung nhớ đắm chìm khổ đau
Tình yêu sao nó muôn màu
Không hợp duyên số rồi mau xa rời
Đoạ đày tốn của ai ơi?
Yêu rồi mới biết đầy vơi u sầu
Phức tạp mang nỗi lo âu
Hao cân sút thịt phải đâu chuyện đùa
Đầu óc đờ đẫn già nua
Yêu vào là sẽ te tua thân mình
Luôn luôn gặp chuyện bất bình
Đừng vì cô độc chọn tình vu vơ...