Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ tình tiếc nuối. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ tình tiếc nuối. Hiển thị tất cả bài đăng

Cái thời em vẫn chân quê

"Biển xua câu hát vô duyên
Sóng xô trôi dạt con thuyền xa khơi"

Em cười - liếc xéo thế thôi
Vậy mà run rẩy nỗi tôi dại khờ
Vậy mà sóng sánh ước mơ
Ai hay người thích chơi trò ú tim

Sóng cồn ngập bãi cát mềm
Thương con còng gió giữa đêm trở về...
Cái thời em vẫn chân quê
Lời thề lưng lửng - tóc thề bay bay

Em cười - liếc xéo... ô hay
Thế thôi mộng đã tràn đầy thời tôi...

Lê Minh Dung

Khói tình ai thổi lên trời

Gió chiều tóc rối bay bay
Nắng nghiêng rụng xuống vai gầy ngày xưa

Ừ thì nắng ừ thì mưa
Lời ai thề hẹn mới vừa đâu đây

Bây giờ tóc đã sương phai
Chông chênh số phận trắng tay muộn phiền

Biển xua câu hát vô duyên
Sóng xô trôi dạt con thuyền xa khơi

Khói tình ai thổi lên trời
Cánh diều ướt đẫm mưa rơi lạc loài

Ai đi mang cả tiếng cười
Để ai trọn hết một đời tìm nhau

Trầu vàng không gặp duyên cau
Cô đơn lại cứ vin vào câu thơ

Thôi đừng đợi, thôi đừng chờ
Còn chăng ký ức một thời… nhớ - quên!

Trúc Linh Lan

Bao giờ trở lại ngày xưa

Bai thơ tinh yeu hay 4
Bao giờ trở lại ngày xưa
Cái ngày còn nhỏ nên chưa biết gì
Cái ngày bỏ túi viên bi
Đã cho em đấy - đôi khi lại đòi (*)
Bây giờ mình đã lớn rồi
"Nhớ ngày xưa cũng bồi hồi trong tim"
Ngày ấy ôi sao dịu êm
Vòng tay ấm áp - hai tim đập cùng
Cả trời đất cứ mung lung
Hai ta bỗng chốc hòa cùng trời mây
Ôi ! đời - đắm đuối mê say
Đến giờ nhớ mãi những ngày đã xa ...

Sao còn trở lại ngày xưa
Thời gian đi chẳng có chờ ai đâu
Giá ngày tuổi trẻ mới đầu
Thì tôi đã vội đến cầu duyên em!


Lời thề cỏ may

Đây là bài thơ tình yêu mà nhiều người cho là hay nhất, thích nhất. Lời thơ giản dị nhưng có tứ thơ độc đáo. Bài thơ như lời tự sự tiếc nuối của một chàng trai thôn quê trách móc một người phản bội lời thề từ sự vô tình và rất thường tình của cuộc đời. Có lẽ, nó vào lòng người vì hợp với tâm trạng và tình huống của rất nhiều người. Tứ thơ có vẻ từa tựa như bài Hôm qua em đi tỉnh về của Nguyễn Bính. 

Làm sao quên được tuổi thơ
Tuổi vàng, tuổi ngọc – tôi ngờ lời ai

Thuở ấy tôi mới lên mười
Còn em lên bảy, theo tôi cả ngày

Quần em dệt kín bông may
Áo tôi đứt cúc, mực dây tím bầm

Tuổi thơ chân đất đầu trần
Từ trong lấm láp em thầm lớn lên

Bây giờ xinh đẹp là em
Em ra thành phố dần quên một thời

Về quê ăn Tết vừa rồi
Em tôi áo chẽn, em tôi quần bò
Gặp tôi, em hỏi hững hờ
“Anh chưa lấy vợ, còn chờ đợi ai ?”

Em đi để lại chuỗi cười
Trong tôi vỡ… một khoảng trời pha lê

Trăng vàng đêm ấy, bờ đê
Có người ngồi gỡ lời thề cỏ may …

Phạm Công Trứ

Gửi về nỗi nhớ bóng hình xa xôi

Buồn cho lục bát đưa tình
Gửi về nổi nhớ bóng hình xa xôi
Người vui bên ấy đâu rồi
Vòng tay tiếc nuối mình tôi mơ hồ

Nhớ về dáng ấy em ơi
Tìm đâu thấy nữa tình đời của trăng

Bao năm tình nghĩa xây thành
Chỉ vì lầm hiểu tan tành sao em


Đau buồn giờ hiểu gì thêm
Đau buồn muốn trốn trong đêm hôm này


Bờ môi ướt đẫm mi cay
Bàn chân lạc bước ta say hôm nào


Người vui bên ấy rồi sao
Bên trong nhung lụa trăng cao dại khờ
Song tình cũng chỉ là mơ
Rồi tình cũng chỉ là thơ là buồn


(Chưa rõ tác giả)