Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoàng Nhuận Cầm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoàng Nhuận Cầm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thơ Hoàng Nhuận Cầm

Thơ tôi viết xin mời em cứ đọc..
Nhưng đừng tin rằng bông huệ ấy là em!
Bởi có lúc cả một rừng hoa trắng..
Tôi đã đạp tơi bời..phút cầm súng xông lên..

Thơ tôi viết xin mời em cứ đọc
Tôi nói thế này, em phải nghĩ thế kia
Nếu có lúc tôi nói:"Buồn muốn chết.."
Là đang yêu đến không thể chia lìa..

Thơ tôi viết xin mời em cứ đọc
Đang gọi đám mây lại nói chuyện quả cà..
ĐỪng lo lắng theo tâm hồn rong ruổi..
Đói bụng thơ tôi sẽ lại nhà

Thơ tôi viết xin mời em cứ đọc
Chỉ có điều hãy nhớ kĩ cùng anh
Không có thơ người ta không THỞ được..
Như lá chết khô dần hết màu xanh..

Thơ tôi viết xin mời em cứ đọc
Chỉ đọc thôi đã hạnh phúc lắm rồi..
Như đức phật từng dạy ta rất thật..
KHÔNG CẦN TIN..chỉ thấy đã tuyệt vời..

Ta phải sống như là không thể chết

Ta phải sống như là không thể chết
Trái tim yêu như chưa bị bạc tình
Dòng thơ viết âm thâm trong bóng tối
Mỗi đêm trường tóe lóe một bình minh

Ta phải sống như là không thể chết
Mắt lơ mơ như chưa lúc nào nghèo
Và đứng hát nghiêm trang bên miệng
Mái tóc xòa hứng hết gió gieo neo..

Ta phải sống như là không thể chết
Cốc rượu kia ngỡ uống được đời đời
Ta sẽ về cho dù không ai đợi
Ngôi sao rơi ngược lại phía chân trời..

Ta phải sống như là không thể chết!..

Tan là tan vỡ mà thôi

Xin chào nụ hôn tinh mơ
Xin chào trái tim buổi sớm
Trải qua rất nhiều đau đớn
Bây giờ tôi ước bình yên

Con tàu nằm như ngủ quên
Song song hai hàng dĩ vãng
Vùng chiến trường không khói đạn
Mắt nhìn như súng nhìn ta

Tình yêu nằm trong giàn hoa
Giấc mơ năm mười sáu tuổi
Hành trang cho suốt cuộc đời
Giọt nước mắt toa tàu cuối..

Tôi tựa cửa chờ chính tôi
Tuổi thơ đi không trở lại
Trong trắng xa rồi xa mãi..
Tan là tan vỡ mà thôi..

Em thấy không - tất cả đã qua rồi

Em thấy không - tất cả đã qua rồi
Trong hơi thở, và thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm say mê

Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi bờ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo thức
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu

Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bấy nhiêu
Khúc hát đầu tiên xin hát về trường cũ
Một lớp học buâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm - rụng xuống trái bàng đêm

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi

"Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi
Với lại bảy chú lùn rất quấy"
Mười đấy chứ, nhìn xem trong lớp ấy
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)

Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa nở, rồi mùa phượng cháy
Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm

Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi

Em đã yêu anh, anh đã xa rồi
Cây bàng hẹn hò chia tay vẫy mãi
Anh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường, chiếc lá buổi đầu tiên

Hoàng Nhuận Cầm

Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến

Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến
Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi
Còn sót lại trên bàn bông cúc tím
Bốn cánh tàn, ba cánh sắp sửa rơi

Hò hẹn mãi cuối cùng em đã tới
Như cánh chim trong mắt của chân trời
Ta đã chán lời vu vơ, giả dối
Hót lên! Dù đau xót một lần thôi

Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói
Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ
Anh sợ hãi bây giờ anh mới nhớ
Em hay là cơn bão tự ngàn xa

Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ
Gió em vào - nếu chán - gió lại ra
Hò hẹn mãi cuối cùng em đứng đó
Dẫu mùa thu, hoa cúc cướp anh rồi...

Hoàng Nhuận Cầm

Viên xúc xắc mùa thu - Hoàng Nhuận Cầm

Tình yêu đến trong đời không báo động
Trái tim anh chưa lỗi hẹn bao giờ
Viên xúc xắc mùa thu ru trong cỏ
Mắt anh nhìn sáu mặt bão mưa giăng

Anh đi qua những thành phố bọc vàng
Những thị trấn mẹ ôm con trên cỏ
Qua ánh nắng bảy màu, qua ngọn đèn hạt đỗ
Qua bao cuộc đời tan vỡ lại hồi sinh

Anh đi qua những đôi mắt lặng thinh
Những đôi mắt nhìn anh như họng súng
Anh đi qua tổ chim non mới dựng
Qua tro tàn thành quách mấy triệu năm

Anh đi qua tất cả mối tình câm
Mối tình nói, rồi mối tình bỏ dở
Đôi tay kẻ ăn xin, đôi môi hồng trẻ nhỏ
Đất nước đau buồn chưa hết, Mỵ Châu ơi!

Lông ngỗng bay như số phận giữa trời
Trọng Thuỷ đứng suốt đời không hết lạ
Vệt lông ngỗng con đường tình trắng xoá
Có ai hay thăm thẳm giếng không cùng

Nhưng chính anh không hay số phận lại điệp trùng
Khi mở mắt, Mỵ Châu em ngồi đó
Toa thứ ba ôm cặp ai nức nở
Suốt đời anh mang tội với con tàu

Sẽ tan đi những thành phố bảy màu
Đôi trái cấm trong vườn đời em, anh làm vỡ
Nhưng giọt mực thứ ba em ơi không thể lỡ
Xin trải lòng ta đón chốn xanh rơi

Giọt mực em thong thả đến trong đời
Không giấu được trong lòng tay nhỏ bé
Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé
Sáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh.

Hoàng Nhuận Cầm