Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ tự do. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ tự do. Hiển thị tất cả bài đăng

Thơ đi ăn cưới người yêu cũ

Đi cưới người yêu cũ
Ko biết phải mặc gì
Thôi mặc so mi trắng
Na ná chồng em đi

Đi cưới người yêu cũ
Đúng ngày trời không mưa
Nuốt nước mắt vào họng
Nuốt mấy lần cho vừa

Nhìn em cười như thể
Chồng em là ta đây
Mắt hai người lấp lánh
Bỗng mắt ta hao gầy

Chú rể cài hoa ngực
Một bông lan trắng tinh
Mỗi ngực ta rất trống
Tính gào mà đành thinh

Người ta chúc mừng em
Trăm năm sẽ hạnh phúc
Ta nắm hai tay chặt
Muốn thình thịch lên ngực

Không lẽ ta đang ghen
Hay ích kỷ, hay buồn
Cảm xúc ta lẫn lộn
Trời ơi! Lệ muốn tuôn

Ta thấy thương em quá
Muốn tiến tới để hôn
Lên mắt, trán, môi nữa
Nhưng...sợ em vô hồn

Ta thấy bực chồng em
Cười gì mà lắm thế
Tay hắn nhìn phát ghét
Ôm em...sao không nhẹ

Đi cưới người yêu cũ
Chỉ muốn hùng hổ thôi
Muốn nắm tay để đấm
Vào ai đó cho rồi

Nhưng bỗng yêu trỗi dậy
Nhớ và thương bùng lên
Nhìn em mặc váy cưới
Ta ước là rể hiền

Hôm nay em đẹp lắm
Nhưng sẽ hạnh phúc hơn
Nếu ta đi bên cạnh
Lâu lâu ghé môi hôn

Đi cưới người yêu cũ
Bao ngọt đắng trong tim
Ta giấu yêu vào mắt
Mong em sẽ lần tim

Nào đâu em mải miết
Cười để làm cô dâu
Riết môi chồng chẳng nhớ
Ta đang điên và đau

Ngủ với em nhưng anh không muốn cưới

Anh ngủ thêm đi anh
Em phải dậy lấy chồng
Mùa thu vừa rụng lá
Lòng em đã sang Đông

Đừng cười và đừng khóc
Đừng tin và đừng nghi
Hãy bình thường mà sống
Em lấy... kẻo lỡ thì

Anh bảo rằng rất yêu
Rất thương và rất nhớ
Rất cần nhưng không thể
Cưới em - chuyện trong thơ

Chẳng cần phải lí do
Giải thích và phân bua
Chỉ cần anh im lặng
Em đã hiểu: mình thừa

Ừ! Thôi em lấy chồng
Chẳng còn gì luyến tiếc
Ừ! Thôi lên xe hoa
Bên chồng mà câm điếc

Anh cứ ngủ say thôi
Em dậy đeo nhẫn cưới
Kẻ mắt môi cô dâu
Tím ngực buồn rười rượi

Yêu mà sao lại thế
Thương mà sao vậy anh
Em- đàn bà yếu đuối
Muốn đời mình duyên lành

Nhưng anh đã không thể
Mạnh mẽ để làm chồng
Cởi áo mà không dám
Mặc cho em váy hồng?

Thì thôi anh ngủ đi
Nhắm mắt và câm điếc
Em cười nụ cuối cùng
Giễu đời này quá nghiệt.

(Chưa rõ tác giả)

Có thể lại yêu nhưng là người khác

Trai tim tan vo 2
Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.

Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác…

Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.

Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh…

Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.

Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…

Em ngồi nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?

Theo Blog Lê Anh

Về đi anh lần này chia tay thật

Về đi anh lần này chia tay thật
Chẳng giận hờn, đùa giỡn nữa đâu
Bởi yêu anh em đã quá u sầu
Cố níu kéo càng thêm đau khổ.

Em sẽ bảo lòng mình thôi đừng nhớ
An ủi mình chắc anh cũng sẽ quên
Những phút giây, kỷ niệm êm đềm
Thôi đã hết giờ trở thành dĩ vãng

Em bước đi lòng nghe chết lặng
Biết sau lưng anh dõi mắt theo nhìn
Thu đã về sao gió vẫn lặng im
Lá trên cành thôi không xào xạc…

Sóng lại thêm một lần xa bờ cát
Bến lại thêm một lần nữa đợi thuyền
Nhưng anh ơi chắc ta sẽ phải quên
Bởi ta xa... lần này ta xa thật!

Em nợ anh một cuộc tình đã mất
Chẳng thể nào trả lại được đâu anh
Anh về đi dừng mãi ngước mắt nhìn
Ánh mắt chẳng thể nào níu chân em quay lại

Lần này ta xa sẽ là mãi mãi
Không phải như thuyền như sóng đâu anh
Mong trái tim anh đừng quá yếu mềm
Uống thật nhiều rồi quên đi tất cả

Tình yêu em cũng chẳng hề dối trá
Khi trao anh một tiếng yêu đầu
Bởi khi xưa em đã ước thật nhiều
Được cùng anh xây nên hạnh phúc

Và giờ đây cuộc tình ta đã mất
Chẳng phải vì em mang tội dối lừa
Mà tình yêu nơi em đã phai mờ
Em xin lỗi, không dối lòng được nữa.

Bài thơ tình yêu buồn về chuyện chia tay

Thế là đủ rồi anh nhỉ
Những lỗi lầm còn nghĩa lí gì đâu
Có bao giờ anh nghĩ: Nếu đáng lẽ từ đầu
Chuyện sẽ thế này... mình nên biết trước!

Thế là đủ rồi những chuỗi ngày xuôi ngược
Bao nhiêu ngọt ngào không bù đắp được hờn ghen
Chuyện chúng mình vô tình thành thói quen
Như chiều xuống phố thắp đèn ngày một...

Thế là đủ rồi
Em với anh chẳng ai người thua cuộc
Chỉ là tình yêu bước trước mà mình còn thụt lại phía sau
Chỉ là cơn mưa ướt những nồng nàn còn chúng mình chưa thay kịp áo...

Thế là đủ rồi
Sau những ngày mưa sẽ là ngày tạnh ráo
Bản nhạc mùa thu đã chuyển thành khúc dạo
Có hạnh phúc nào rồi sẽ đợi chúng ta?

Em không hối hận về những chuyện đã qua
Gần để rồi xa không do tay mình chọn
Xem như cuộc đời cho mình chung một đoạn
Đến đây thôi... có lẽ cũng đủ rồi...

Em vẫn tin chắc rồi sẽ có một người
Yêu em hơn anh, lại khiến em mỉm cười
Em cũng tin chắc rồi sẽ có một người
Yêu anh hơn em chẳng rời xa anh nữa!

Thì ra thế chỉ là trò mộng mị

Ngày đã hết ánh nắng chiều vụt tắt
Mắt hoàng hôn tím lịm cuối chân trời
Còn mình ta và nỗi buồn ở lại
Níu làm gì vụn vỡ mảnh sao rơi

Ta muốn khóc sao giọt buồn khô cứng
Hay bởi vì ta quen lắm... nỗi buồn
Từ lâu nuốt vào lòng giọt mặn
Dửng dưng cười... vì không thể buồn hơn!

Ta cứ ngỡ hồn ta liền vết sẹo
Huyễn hoặc mình trong lớp bụi thời gian
Ngây thơ quấn mong manh tơ nhện
Chắp lời vui câu hát nửa cung đàn

Thì ra thế chỉ là trò mộng mị
Xúc xắc vo tròn khấp khểnh những buồn vui
Ta ảo ảnh tìm một đời "tròn vị"
Nên mãi mộng du lơ lửng một kiếp người

Em muốn khóc thật nhiều trong đêm vắng

Bai tho tinh yeu hay 1
Em muốn khóc thật nhiều trong đêm vắng
Để vơi đi cay đắng và ưu phiền
Em muốn tìm một giấc ngủ bình yên
Không khắc khoải không vướng buồn tan tác

Em muốn là chim sơn ca vui hát
Trong nắng hồng ấm áp chuỗi ngày Xuân
Em muốn là hoa phượng vĩ bâng khuâng
Để anh ép bướm hoa trang lưu bút

Em muốn là cây viết tím màu mực
Trong tay anh uốn đẹp các lời thơ
Em muốn tình ta mãi không phai mờ
Như áng mây hững hờ bay trong gió

Em muốn dạo trong vườn thu lá đỏ
Không sương mù đọng ướt cỏ về đêm
Em muốn nghe lời tình tự êm đềm
Để ru ngủ... cho em quên sầu muộn 

(Chưa rõ tác giả)

Bài thơ về tình yêu cô đơn và chờ đợi

Giá như một lần...
Điện thoại rung lên

Một tin nhắn từ ai đó...

Từ một số điện thoại không tên nhưng đã thuộc từ lâu

Dù biết chẳng có đâu... nhưng vẫn chờ... vì mong nhớ quá

Nhưng...

Sao không một lần
Người nhắn tin cho tôi ... theo đúng nghĩa

Cầu mong anh hạnh phúc - Với người vừa nên đôi

Bài thơ là nỗi niềm của một người phụ nữ khi nhận tin người yêu mình đi lấy vợ. Bài thơ như là một lời chua cay tự sự đầy nữ tính.

Nghe tin anh cưới vợ
Lòng em buồn biết bao
Hỡi anh - người tiền kiếp
Gió chiều nay xôn xao

Nước mắt em nhạt mờ
Anh quên rồi trong mơ
Ta xây nhà bên suối
Nâng niu từng trang thơ

Mình đã nhận ra nhau
Giữa cuộc đời dâu bể
Đêm đêm ta nguyện cầu
Tưởng chừng như hoang phế

Anh đi không về nữa
Em tìm hoài trong mơ
Lệ nóng tràn khóe mắt
Nhạt nhòa đầy trang thơ

Nước mắt em buồn rơi
Mình đã xa thật rồi
Chiều nay mưa giăng lối
Tím khoảng trời anh ơi!

Hỡi anh – người tiền kiếp
Còn gì đâu em chờ
Anh xây nhà bên suối
Em mảnh đời bơ vơ

Anh đã quên em rồi!
Thôi ta dừng cuộc chơi
Cầu mong anh hạnh phúc
Với người vừa nên đôi

Hỡi anh – người tiền kiếp
Còn gì cho em chờ
Phương trời anh có biết
Vừa giết một hồn thơ

Đây bài thơ em viết
Tặng anh ngày sang sông
Hỡi anh – vầng trăng khuyết
Đang chơi vơi giữa dòng

Thôi anh chớ bận lòng
Đời em giờ hư không
Tình mình mây giăng kín
Đừng gieo thêm bão giông

Xin trả cho anh, khỏi bận lòng

Bai tho tinh yeu
Những gì không thể đem theo được
Xin trả cho anh, khỏi bận lòng
Bến tình nào khác chi bến nước
Hỏi được bao người thấu đục trong

Trả lại khung trời bướm với hoa
Một thời mơ mộng đã bay xa
Hãy đem phong kín lời yêu đó
Đừng để tim em phải lệ nhòa

Trả lại vần thơ chứa bóng hình
Bài thơ em viết chỉ cho anh
Tình chan nước mắt,đời giông bão
Cứ ngỡ vững bền,hóa mỏng manh

Tình cũng như đời: là bể dâu
Vì em, anh hãy giấu niềm đau
Đừng mong giây phút tương phùng ấy
Dù biết tóc kia,chớm đổi màu

Thơ về nỗi buồn cô đơn

Đã bao lần tôi tự hỏi lòng tôi
Mệt mỏi không… khi trước những đơn côi vẫn gồng mình giả vờ là mạnh mẽ
Trước những con đường với muôn ngàn ngã rẽ
Vẫn gượng cười chọn tiến đến chông gai?

Cuộc đời là một chuỗi những chắp nối thật dài
Của buồn vui, của đớn đau, của tủi hờn rồi cuối cùng thì mới là hạnh phúc.
Nhưng có được bao người bước qua thăng trầm mà còn vẹn nguyên cảm xúc
Còn rạng rỡ cười… buông bỏ những buồn đau?

Tôi đứng chênh vênh giữa được – mất, trước – sau
Nhếch môi cười với niềm đau và học tính toan giữa cho đi – nhận lại.
Sau những tháng ngày khờ dại
Đời đẩy xô tôi… nhìn lại… chẳng còn tôi…

Tôi nhấn chìm mình, học sống với đơn côi
Để cho mắt môi không thêm một lần vì ai mà phải ướt
Những tổn thương phía trước
Tôi chẳng ngại ngần vì trái tim còn chỗ nào để mà xước nữa đâu.

Có những nỗi sầu chẳng thể hét thành câu
Có những niềm đau tôi chỉ biết cất đi để riêng mình gặm nhấm
Nhìn lại xung quanh mình và khát khao có một làn hơi ấm
Mà chỉ thấy bốn bề yên lặng, vắng tanh.

Tình yêu ơi chôn chặt những u hoài

Ôi lời hẹn mỏng hơn lời gió thoảng
Sự dối gian nặng qua sức ngàn cân
Chiều chầm chậm mưa bay trời chạng vạng
Cuộc đời ơi! Chua xót biết bao lần

Anh tha thiết để nhìn em hờ hửng
Anh mặn nồng để nhận những nhạt phai
Chiều lạnh lẽo chết dần trong tê tái
Tình yêu ơi chôn chặt những u hoài!


Nguyễn Tri Niên

Giá như... mà chẳng có giá như đâu

Giá cuộc đời dừng lại ở một nơi
Để ngủ mãi chẳng bao giờ tỉnh nữa
Giá những bão giông chỉ ở ngoài cánh cửa
Không có trong lòng thì tốt biết bao!

Giá như mà... mình là một vì sao
Đứng một chỗ không buồn và không khóc
Để khỏi biết cuộc đời nhiều khó nhọc
Chỉ biết cười... Liệu có phải vui không?

Giá như mà mọi bão táp gió giông̣
Đừng vội đến xô bờ vai nhỏ bé
Giá ai đó ngồi bên mình lặng lẽ
Thì giông gió cuộc đời có nghĩa lí gì đâu!

Giá như mà...chẳng có "giá như" đâu!

Nỗi nhớ vu vơ - thơ tự sự

Cố nén nhớ vào trong
Rồi giả vờ im lặng
Tuy bề ngoài im ắng
Nhưng trong lòng bão giông
Ngày tháng dài và rộng
Anh có biết không anh
Hai mái đầu còn xanh
Biết có ngày gặp gỡ?
Em sợ lắm dở lỡ
Chẳng nói nổi lời yêu
Nhưng chắc chắn một điều
Nhớ và thương nhiều lắm
Chỉ biết là gửi gắm
Vào những lời vu vơ
Vào trong những vần thơ
Hỏi người ơi có biết?

Lẳng lặng đặt một cánh hồng nở muộn

Bai tho tinh yeu 3
Gom mây trắng gọi áo em về phố
Chiều Tháng Tư nghiêng nắng xuống vai gầy
Đong đầy gió trong lòng tay trống
Xót xa chẳng là heo may.

Biết nói gì cùng vạt áo chiều nay?
Cỏ dệt vội những lời không thể nhắc
Em vô tư suốt tháng năm dằng dặc
Ta ngập ngừng giữa mùa gió năm xưa.

Thành dở dang, có phải vậy, tháng Tư?
Nắng ngái ngủ cựa mình trên mái phố
Những dòng thơ âm thầm bỏ ngỏ
Đan suốt vàng hạ trước bỏ quên.

Gom mây về gọi nỗi nhớ không tên
Em tóc xoã ngang lưng. Chiều tháng Bốn.
Lẳng lặng đặt một cánh hồng nở muộn

Vào dấu chân mưa nắng chẳng phai mờ.

*Nguyên văn: "Vào dấu chân mưa nắng chẳng thể mờ" được Admin sửa lại thành "phai mờ".

Có những điều chỉ cất trong nỗi nhớ

Bai tho tinh yeu hay 2
Có những điều chỉ cất trong nỗi nhớ
Để tháng năm mòn mỏi nỗi u hoài
Sao không thể sẻ chia cùng gió nước
Đọng trong miền ký ức chẳng nguôi ngoai

Có những điều chỉ thoáng qua không giữ
Bỗng trở về lừng lững giữa trời xanh
Mà cứ ngỡ tận đâu miền viễn xứ
Gặp nhau đây xa lạ chỉ riêng mình

Có những điều lòng tự nhủ quên đi
Mà hiển hiện vầng cao mùa gió nổi
Trời cứ nắng cứ mưa tràn mộng mị
Cứ bâng khuâng nhìn vào cõi không lời

Nguyễn Tri Niên

Tôi bước theo người ra khỏi nỗi cô đơn

Bai tho tinh yeu hay 2

Cảm ơn người vì đã ở bên tôi
Trong cái ngày tôi tưởng mình là cô độc nhất
Cả thế giới quay đi bỏ mình tôi chật vật 
Bước một mình trên những chênh vênh.

Người đã chẳng ngại ngần khi bước đến bên 
Nắm lấy tay tôi và thì thầm: “ đừng khóc,
Thế giới lạ xa kia chỉ là một góc
Họ không hiểu mình thì hãy tìm thế giới khác lớn hơn”

Tôi bước theo người ra khỏi nỗi cô đơn
Ngắm thế giới lạ hơn bằng sắc màu hạnh phúc
Nở nụ cười tinh khôi đón chờ bao cảm xúc
Vui vẻ, rạng ngời với những khúc ca xanh.

Tôi theo người đến ngày mới trong lành
Bỏ bức tường lạnh tanh giam đêm dài quá khứ
Đưa bàn tay chạm trái tim tự nhủ:
Tất cả qua rồi… giờ là lúc bình yên.

Tôi buông lơi tất cả những muộn phiền
Dang đôi tay mình níu tay người thật chặt.
Cảm ơn người dạy tôi biết những điều tuy nhỏ nhặt
Cũng thành niềm vui nếu trân trọng, nâng niu.

Thế giới trong tôi khi có người… bỗng đẹp biết bao nhiêu…

Sẽ lạnh lắm vì em không bên cạnh

Chẳng thể nào đến được với nhau
Cho dù mình yêu nhau đến mấy

Ở xa em lúc nào anh cũng thấy
Trong lòng mình một khoảng trống mênh mang

Hà Nội mùa này hạ cũng sắp sang
Một mình anh bơ vơ nơi phố vắng
Một mình anh với nỗi buồn thầm lặng
Gió thổi rất nhiều làm sống mũi cay cay

Đừng đến đông ơi, anh sẽ lạnh lắm thay
Sẽ lạnh lắm vì em không bên cạnh
Anh thèm một vòng tay xiết mạnh
Một nụ hôn dài bất tận đến hôm sau

Chẳng bao giờ em về với anh đâu
Không phải bởi ngăn sông cách núi
Không phải bởi tình yêu anh tàn lụi
Không bởi vì em nhỏ bé trong anh

Mà bởi vì bầu trời rất xanh
Bởi những điều anh làm sao hiểu nổi
Dù tim anh có thiết tha thầm gọi
Thì bóng hình em vẫn mãi ở nơi xa

Trái tim em vẫn chẳng được vỡ òa
Vẫn chẳng được mềm đi trong vòng tay xiết chặt
Vẫn chẳng được dập dồn hôn lên môi, lên mắt
Vẫn chẳng bao giờ được sưởi ấm bởi anh

Bởi vì bầu trời xanh đến là xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi

Làn môi em vẫn cháy hồng thầm gọi.
Vẫn đợi chờ hơi ấm ở.môi anh...

Em ơi mình yêu nhau nhé!

Tôi cứ ngỡ rằng tim mình đã xước
Chẳng có ai vá lại được nữa đâu
Bởi vết thương lòng còn quá đậm sâu
Tim đã rách sẽ chẳng khâu lại được

Nhưng cuộc đời đâu nào ai biết trước
Thật vô tình em bước đến bên tôi
Tôi chết lặng, tôi chẳng nói thành lời
Và tôi đã yêu em rồi, em đó

Tôi từng nghĩ tình chỉ như mây gió
Trao đi nhiều rồi có được gì không
Bao hạnh phúc, những giây phút ấm nồng
Hay là chỉ vết thương lòng đau nhói

Nhưng em đến, em làm tôi thay đổi
Trái tim sầu biết cười nói nhiều hơn
Biết quên đi bao bực tức, nỗi buồn
Biết yêu đời và còn . . . yêu em nữa

Tôi từng nghĩ để tìm ra một nửa
Thì con người phải chọn lựa bao lâu
Thôi cứ để trời sắp đặt cho nhau
Gặp hay không chỉ một câu duyên phận

Và em đến như duyên trời định sẵn
Mũi tên ái tình em bắn vào tôi
Em làm cho tôi chết lặng thật rồi
Và tôi đã yêu một người con gái

Em. . . chính em làm cho tôi ngây dại
Trái tim sầu nay bỗng lại hồi sinh
Và tôi biết rằng một nửa của mình
Chính là em. Em ơi mình yêu nhé!

Thơ Hoàng Nhuận Cầm

Thơ tôi viết xin mời em cứ đọc..
Nhưng đừng tin rằng bông huệ ấy là em!
Bởi có lúc cả một rừng hoa trắng..
Tôi đã đạp tơi bời..phút cầm súng xông lên..

Thơ tôi viết xin mời em cứ đọc
Tôi nói thế này, em phải nghĩ thế kia
Nếu có lúc tôi nói:"Buồn muốn chết.."
Là đang yêu đến không thể chia lìa..

Thơ tôi viết xin mời em cứ đọc
Đang gọi đám mây lại nói chuyện quả cà..
ĐỪng lo lắng theo tâm hồn rong ruổi..
Đói bụng thơ tôi sẽ lại nhà

Thơ tôi viết xin mời em cứ đọc
Chỉ có điều hãy nhớ kĩ cùng anh
Không có thơ người ta không THỞ được..
Như lá chết khô dần hết màu xanh..

Thơ tôi viết xin mời em cứ đọc
Chỉ đọc thôi đã hạnh phúc lắm rồi..
Như đức phật từng dạy ta rất thật..
KHÔNG CẦN TIN..chỉ thấy đã tuyệt vời..