Hiển thị các bài đăng có nhãn Những bài thơ tình hay nhất. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những bài thơ tình hay nhất. Hiển thị tất cả bài đăng

Bài thơ tình yêu buồn về chuyện chia tay

Thế là đủ rồi anh nhỉ
Những lỗi lầm còn nghĩa lí gì đâu
Có bao giờ anh nghĩ: Nếu đáng lẽ từ đầu
Chuyện sẽ thế này... mình nên biết trước!

Thế là đủ rồi những chuỗi ngày xuôi ngược
Bao nhiêu ngọt ngào không bù đắp được hờn ghen
Chuyện chúng mình vô tình thành thói quen
Như chiều xuống phố thắp đèn ngày một...

Thế là đủ rồi
Em với anh chẳng ai người thua cuộc
Chỉ là tình yêu bước trước mà mình còn thụt lại phía sau
Chỉ là cơn mưa ướt những nồng nàn còn chúng mình chưa thay kịp áo...

Thế là đủ rồi
Sau những ngày mưa sẽ là ngày tạnh ráo
Bản nhạc mùa thu đã chuyển thành khúc dạo
Có hạnh phúc nào rồi sẽ đợi chúng ta?

Em không hối hận về những chuyện đã qua
Gần để rồi xa không do tay mình chọn
Xem như cuộc đời cho mình chung một đoạn
Đến đây thôi... có lẽ cũng đủ rồi...

Em vẫn tin chắc rồi sẽ có một người
Yêu em hơn anh, lại khiến em mỉm cười
Em cũng tin chắc rồi sẽ có một người
Yêu anh hơn em chẳng rời xa anh nữa!

Tôi bước theo người ra khỏi nỗi cô đơn

Bai tho tinh yeu hay 2

Cảm ơn người vì đã ở bên tôi
Trong cái ngày tôi tưởng mình là cô độc nhất
Cả thế giới quay đi bỏ mình tôi chật vật 
Bước một mình trên những chênh vênh.

Người đã chẳng ngại ngần khi bước đến bên 
Nắm lấy tay tôi và thì thầm: “ đừng khóc,
Thế giới lạ xa kia chỉ là một góc
Họ không hiểu mình thì hãy tìm thế giới khác lớn hơn”

Tôi bước theo người ra khỏi nỗi cô đơn
Ngắm thế giới lạ hơn bằng sắc màu hạnh phúc
Nở nụ cười tinh khôi đón chờ bao cảm xúc
Vui vẻ, rạng ngời với những khúc ca xanh.

Tôi theo người đến ngày mới trong lành
Bỏ bức tường lạnh tanh giam đêm dài quá khứ
Đưa bàn tay chạm trái tim tự nhủ:
Tất cả qua rồi… giờ là lúc bình yên.

Tôi buông lơi tất cả những muộn phiền
Dang đôi tay mình níu tay người thật chặt.
Cảm ơn người dạy tôi biết những điều tuy nhỏ nhặt
Cũng thành niềm vui nếu trân trọng, nâng niu.

Thế giới trong tôi khi có người… bỗng đẹp biết bao nhiêu…

Mình đi qua hết bão bùng rồi em

Tho tinh yeu hay
Xe ôm nằm ế bên đường
Bỗng đâu gặp khách - người thương năm nào!
Thôi thì xếp lại nỗi đau
Mời em ngồi cạnh ôm vào ngày xưa.

Xe anh vượt nắng rồi mưa
Chở em vượt cả bốn mùa thời gian
Chở nhau qua cái lỡ làng
Thương em tuổi mộng sang ngang đắm đò…

Xe ôm anh chạy vẫn chờ
Rau mồng tơi ngọt bến bờ thủy chung
Kìa em nước mắt ngại ngùng
Mình đi qua hết bão bùng rồi em!

Thanh Trắc Nguyễn Văn

Một chiều ngược gió của Bùi Sim Sim

Bạn có biết bài thơ nào được coi là bài thơ tình yêu hay nhất hiện nay không? Blog chị Tâm không dám nói rằng bài thơ nào là hay nhất vì có thể sẽ đụng chạm vào lòng tự ái của nhiều tác giả. 

Tuy nhiên, ở trên mạng và các diễn đàn thì bài thơ mà nhiều bạn trẻ thích nhất chính là bài: Một chiều ngược gió" của tác giả Bùi Sim Sim. Nguồn theo: http://chuyenthamkinonline.blogspot.com

Bài thơ tình
Tình yêu là gì?

Theo blog chị Tâm được biết thì tác giả Bùi Sim Sim là một nhà thơ nữ. Chị cũng chỉ là một người bình dị như bao người, và cũng không có nhiều bài thơ được nhiều người đọc chú ý. Tuy nhiên, bài thơ "Một chiều ngược gió" thì lại được nhiều người thích và chuyền tay nhau (giới thiệu hoặc share qua mạng xã hội) để đọc.

Do đó, blog chị Tâm không dám bình luận mà theo sở thích của mọi người. Theo blog chị Tâm nghĩ, mặc dù nó cũng chỉ là một bài thơ đơn giản, câu cú mộc mạc, nhưng có lẽ nó chiếm lĩnh được niềm cảm tình của nhiều người vì nó đúng với tâm trạng của nhiều người thôi.

Dưới đây là bài: Một chiều ngược gió của Bùi Sim Sim. Bạn thử đọc xem cảm nghĩ của bạn về bài thơ như thế nào nhé.

"Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời

Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh

Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?

Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều nay - em biết, một mình em..."

Phần lớn phiên bản chỉ đến đây là kết thúc. Tuy nhiên, theo sưu tầm của blog chị Tâm thì lại còn có đoạn như dưới đây nữa. Blog chị Tâm vẫn chưa thể xác minh lại được:

"Riêng chiều nay - em biết, một mình em ....
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Em trở về im lặng của đêm

Và sẽ thế nào khi trong anh không em?
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Mang bao điều em muốn nói cùng anh
  
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Em ngược thời gian, em ngược không gian

Lãng du đi vô định cánh chim trời
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh"

Nếu bạn để ý thì phần sau là "ngược" lại với phần trước về cú pháp. Có lẽ vì thế mà nhiều người còn gọi bài thơ này là bài thơ "Ngược". Có lẽ cả hai khổ là của tác giả Bùi Sim Sim và đó chính là thủ pháp lạ của tác giả. 

Bạn suy nghĩ như thế nào về bài thơ trên? Bạn cũng có thể xem thêm: Câu chuyện tình yêu kể bằng hình ảnh 

Nếu bạn thích bài thơ này thì cứ share về Facebook hoặc trang cá nhân của mình và giới thiệu cho bạn bè đọc nữa nhé. 

Còn đây là những bức ảnh về tình yêu lãng mạn nhất- các bạn có thể xem qua nhé. 

Nếu lần đầu yêu, bạn thử đọc thêm bài này: Cảm giác hôn nhau lần đầu tiên như thế nào?

Em thấy không - tất cả đã qua rồi

Em thấy không - tất cả đã qua rồi
Trong hơi thở, và thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm say mê

Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi bờ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo thức
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu

Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bấy nhiêu
Khúc hát đầu tiên xin hát về trường cũ
Một lớp học buâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm - rụng xuống trái bàng đêm

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi

"Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi
Với lại bảy chú lùn rất quấy"
Mười đấy chứ, nhìn xem trong lớp ấy
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)

Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa nở, rồi mùa phượng cháy
Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm

Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi

Em đã yêu anh, anh đã xa rồi
Cây bàng hẹn hò chia tay vẫy mãi
Anh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường, chiếc lá buổi đầu tiên

Hoàng Nhuận Cầm

Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến

Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến
Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi
Còn sót lại trên bàn bông cúc tím
Bốn cánh tàn, ba cánh sắp sửa rơi

Hò hẹn mãi cuối cùng em đã tới
Như cánh chim trong mắt của chân trời
Ta đã chán lời vu vơ, giả dối
Hót lên! Dù đau xót một lần thôi

Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói
Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ
Anh sợ hãi bây giờ anh mới nhớ
Em hay là cơn bão tự ngàn xa

Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ
Gió em vào - nếu chán - gió lại ra
Hò hẹn mãi cuối cùng em đứng đó
Dẫu mùa thu, hoa cúc cướp anh rồi...

Hoàng Nhuận Cầm

Viên xúc xắc mùa thu - Hoàng Nhuận Cầm

Tình yêu đến trong đời không báo động
Trái tim anh chưa lỗi hẹn bao giờ
Viên xúc xắc mùa thu ru trong cỏ
Mắt anh nhìn sáu mặt bão mưa giăng

Anh đi qua những thành phố bọc vàng
Những thị trấn mẹ ôm con trên cỏ
Qua ánh nắng bảy màu, qua ngọn đèn hạt đỗ
Qua bao cuộc đời tan vỡ lại hồi sinh

Anh đi qua những đôi mắt lặng thinh
Những đôi mắt nhìn anh như họng súng
Anh đi qua tổ chim non mới dựng
Qua tro tàn thành quách mấy triệu năm

Anh đi qua tất cả mối tình câm
Mối tình nói, rồi mối tình bỏ dở
Đôi tay kẻ ăn xin, đôi môi hồng trẻ nhỏ
Đất nước đau buồn chưa hết, Mỵ Châu ơi!

Lông ngỗng bay như số phận giữa trời
Trọng Thuỷ đứng suốt đời không hết lạ
Vệt lông ngỗng con đường tình trắng xoá
Có ai hay thăm thẳm giếng không cùng

Nhưng chính anh không hay số phận lại điệp trùng
Khi mở mắt, Mỵ Châu em ngồi đó
Toa thứ ba ôm cặp ai nức nở
Suốt đời anh mang tội với con tàu

Sẽ tan đi những thành phố bảy màu
Đôi trái cấm trong vườn đời em, anh làm vỡ
Nhưng giọt mực thứ ba em ơi không thể lỡ
Xin trải lòng ta đón chốn xanh rơi

Giọt mực em thong thả đến trong đời
Không giấu được trong lòng tay nhỏ bé
Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé
Sáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh.

Hoàng Nhuận Cầm

Một khúc sông quê mầu sóng sánh

Lang thang trong gió chiều đông lạnh
Nghe những vần yêu quá dịu dàng
Một khúc sông quê mầu sóng sánh
Nhẹ nhàng cầu nối những thênh thang

Lang thang mải miết nghe đâu đó
Ủ nóng niềm tin trọn kiếp người
Chìm trong buốt lạnh sương giăng cỏ
Một tiếng nồng say ấm dặm khơi

Nguyễn Tri Niên

Nghĩ về nhau không biết đến bao giờ

Trời lạnh quá và từng cơn gió rít
Đêm đông buồn một cõi vắng xa xăm
Lời muốn gửi đêm nay theo biền biệt
Tới người thân qua thời tiết thăng trầm

Một bên nghĩa một bên tình cân nhắc
Một nửa cười một nửa khóc thân sơ
Chẳng có sao đêm mù mờ trăng lạc
Nghĩ về nhau không biết đến bao giờ

Nguyễn Tri Niên

Có những lúc mong chuông reo ai gọi

Có những lúc chỉ thấy mình trơ trọi
Xung quanh mình không có lấy một ai
Một lời thôi mong từ xa vọng lại
Nỗi bơ vơ trống trãi mãi trên đời

Có những lúc nhìn xa vào thăm thẳm
Tìm bâng quơ may gặp được người thân
Nhưng hun hút lại kéo vào vô tận
Vẫn một mình đi tiếp giữa cõi trần

Có những lúc mong chuông reo ai gọi
Để căn phòng ấm áp tiếng người mong
Nhưng im ắng vẫn bốn bề trông đợi
Cửa im lìm đau đến tái tê lòng

Nguyễn Tri Niên

Ta níu lại những gì ta yêu quý

Ta níu lại những gì ta yêu quý
Gió vẫn cuốn đi chẳng chút ngại ngùng
Ta ngơ ngác nhìn hoa cùng với nhuỵ
Lẻ loi buồn đứng giữa cõi mông lung

Cây trút lá thay mùa theo nhịp sống
Gốc vun đầy lời than thở nhớ thương
Gió vẫn cuốn dù trăm ngàn ước vọng
Có sao đâu óng ả liễu ven đường

Thêm chút nữa như trăm mối còn vương
Gió vẫn cuốn như làn mây mỏng nhẹ
Như sương khói thời gian trên cõi thế
Vẫn dịu dàng nỗi nhớ lẹ làng buông

Nguyễn Tri Niên

Không đến nữa nghĩa là yêu nhiều lắm

Không đến nữa nghĩa là yêu nhiều lắm
Miệng nói "đừng" nhưng mắt mỏi mòn trông
Tình vẫn chờ dù muôn ngoài ngàn dặm
Từng ngày qua vắng bạn hắt hiu lòng

Không đến nữa nghĩa là mong mỏi đến
Chẳng giọt đắng nào gieo xuống lòng nhau
Con đường nhỏ lối xưa tình đã hẹn
Chẳng bài thơ nào chấm hết được đâu

Nguyễn Tri Niên

Ngủ đi em dù đời không biển lặng

Ngủ đi em dù đời không biển lặng
Sóng trào dâng giận dữ nỗi oan lòng
Thuyền vẫn lướt cánh buồm căng cay đắng
Bến bờ xa chào đón những hằng mong

Ngủ đi em gió rì rào kể chuyện
Những hung đồ cổ tích giết người thân
Từ cao xa thánh thần vung kiếm trận
Đất quê mình lại xanh thắm muôn lần

Ngủ đi em bọn ác hiện trong mơ
Ông Tiên đến em bồng bềnh bay lượn
Bay bay mãi chẳng còn gì để sợ
Dứt cơn mơ nắng chiếu rọi trên đường

Nguyễn Tri Niên

Lời thề cỏ may

Đây là bài thơ tình yêu mà nhiều người cho là hay nhất, thích nhất. Lời thơ giản dị nhưng có tứ thơ độc đáo. Bài thơ như lời tự sự tiếc nuối của một chàng trai thôn quê trách móc một người phản bội lời thề từ sự vô tình và rất thường tình của cuộc đời. Có lẽ, nó vào lòng người vì hợp với tâm trạng và tình huống của rất nhiều người. Tứ thơ có vẻ từa tựa như bài Hôm qua em đi tỉnh về của Nguyễn Bính. 

Làm sao quên được tuổi thơ
Tuổi vàng, tuổi ngọc – tôi ngờ lời ai

Thuở ấy tôi mới lên mười
Còn em lên bảy, theo tôi cả ngày

Quần em dệt kín bông may
Áo tôi đứt cúc, mực dây tím bầm

Tuổi thơ chân đất đầu trần
Từ trong lấm láp em thầm lớn lên

Bây giờ xinh đẹp là em
Em ra thành phố dần quên một thời

Về quê ăn Tết vừa rồi
Em tôi áo chẽn, em tôi quần bò
Gặp tôi, em hỏi hững hờ
“Anh chưa lấy vợ, còn chờ đợi ai ?”

Em đi để lại chuỗi cười
Trong tôi vỡ… một khoảng trời pha lê

Trăng vàng đêm ấy, bờ đê
Có người ngồi gỡ lời thề cỏ may …

Phạm Công Trứ

Tôi nhớ một người không nhớ tôi...

Thêm một bài thơ tình ngắn rất hay về nỗi nhớ của người đang yêu thầm trộm nhớ trong niềm cô đơn FA. 

Thức trắng đêm nay nhớ một người
Một người tôi nhớ một người thôi
Đêm nay, đêm nữa, đêm mai nữa
Tôi nhớ một người không nhớ tôi...

Buồn vì mãi chẳng tìm ra một nửa

Thêm một lần, ta lại đón Noel
Cùng với Chúa, không cùng người xa lạ.

Cùng Chúa ư! Sao lòng mình buồn quá!
Phải chăng là Chúa cũng quá cô đơn!

Noel này chắc hẳn sẽ buồn hơn.
Buồn vì mình và buồn hơn vì.. Chúa

Buồn vì mãi chẳng tìm ra một nửa
Của đời mình, nên Chúa cứ lặng câm

Tôi giờ tôi đã khác xưa

Tôi giờ tôi đã khác xưa             
Chìm trong khoảnh lặng trong mưa dại khờ

Đau nào xin gửi vào thơ
Có bạn cùng hưởng bơ vơ chuyện mình

Lao đao mắt vẫn cứ nhìn
Nhìn tim ai đó bỏ mình theo ai

Thôi anh chẳng trách ai sai
Chia thì cũng để tương lai em mà

Ừ thì anh xót mà xa
Thôi đành im lặng có ta một mình 

(Chưa rõ tác giả)